"Không tệ."
Hạ Linh Xuyên tỏ vẻ không tin: "Chỉ dựa vào chút phí qua đường cỏn con ấy mà đòi gán nợ tám mươi vạn lượng sao?"
Hạ Thuần Hoa cười khẩy một tiếng: "Dư sức!"
"Từ khi ta đoạt lại thành Hắc Thủy, thuế thu được từ Hồng Nhai lộ tăng dần qua từng năm. Cho đến khi ta rời Thiên Tùng quận, thương lộ này mỗi năm đều thu về mười lăm vạn lượng bạc. Trừ đi các khoản chi tiêu, dư ra bốn năm vạn lượng là chuyện bình thường." Hắn từng là Quận thủ Thiên Tùng, khoản này hắn tính toán rõ hơn ai hết, "Khi ấy còn có mùa cát điên cuồng, mỗi năm ít nhất hơn tám mươi ngày không thể thông thương. Mùa đông năm nay mùa cát điên cuồng đã biến mất, sa mạc Bàn Long bắt đầu mọc cỏ. Nếu sau này không còn bão cát nữa, con đường này sẽ còn hái ra tiền nhiều hơn!"




